Wild Wonder

Wild Wonder story

Bốn Cánh Tự Do Của Zia

Chuồn chuồn Zia vừa mới học bay, nhưng đôi cánh của cô bé cứ cứng đờ và bướng bỉnh. Zia sắp khám phá ra rằng mỗi cánh trong bốn cánh của mình đều có ý riêng, một món quà sắp cứu sống cô bé.

Một chú chuồn chuồn non vừa rời khỏi ao bám vào cọng lau, bốn cánh dài vẫn còn ẩm và xếp phẳng, trong khi những chú chuồn chuồn trưởng thành lượn trên không phía trên.

Vừa rời khỏi mặt ao

Zia trèo ra khỏi mặt nước xanh lặng lẽ, bám chặt vào một cọng lau bằng sáu cái chân còn mới tinh, chớp mắt dưới ánh nắng lần đầu tiên trong đời. Chỉ vài giờ trước, cô bé còn là một ấu trùng ẩn mình giữa đám rong dưới đáy ao; giờ đây bốn chiếc cánh dài, trong suốt như thủy tinh nằm ẩm ướt xếp phẳng trên lưng, đang từ từ khô đi trong làn gió chiều ấm áp. Phía trên cô, những chú chuồn chuồn lớn hơn lượn ngoằn ngoèo trên không như những tia lửa, vừa bay lên, bay xuống, vừa bay sang ngang cùng một lúc. Đôi cánh mới của Zia khẽ rung lên đầy háo hức. Cô không thể chờ để được bay cùng họ.

Bí mật của bà Vela

Khi Zia cố gắng bay lần đầu, cô chỉ lảo đảo lao thẳng về phía trước theo một đường cứng nhắc rồi đâm sầm vào một cây cỏ đuôi mèo. "Ui!" Bà Vela, chú chuồn chuồn già nhất cả ao, đáp xuống bên cạnh với tiếng cánh sột soạt. "Cháu đang bay như thể bốn cánh bị buộc chặt vào nhau vậy," bà Vela nói dịu dàng. "Nhưng nhìn kỹ hơn xem, cháu yêu. Mỗi cánh trong bốn cánh của cháu đều có một bó cơ tí hon riêng ở gốc cánh, và mỗi cánh có thể tự đập, tự nghiêng theo ý mình. Cháu không bay bằng một đôi cánh đâu. Cháu đang bay bằng cả bốn cánh."

Học cách đứng yên trên không

Zia cất cánh lần nữa, lần này cô nghĩ về từng chiếc cánh một cách riêng biệt thay vì cùng một lúc. Cô cảm nhận đôi cánh trước nghiêng về một hướng và đôi cánh sau nghiêng về hướng khác, và bỗng nhiên, thay vì lao vút về phía trước, cô chỉ... đứng yên. Cô lơ lửng ngay trên một chiếc lá súng, bốn cánh rung lên thành một tiếng vo ve bạc mờ, không hề trôi dạt dù chỉ một chút theo bất kỳ hướng nào. "Mình không rơi, mà cũng không bay đi mất!" Zia cười vang, thích thú. "Mình chỉ đang... đứng yên thôi!"

Chú ếch đói bụng tấn công

Một buổi chiều vàng nắng, khi Zia đang tập những vòng lượn thong thả trên mặt nước, một bóng đen bất ngờ vọt lên từ bên dưới: một chú ếch đói bụng, chiếc lưỡi đã bung ra nhắm thẳng vào đôi cánh của cô. Zia không kịp suy nghĩ, chỉ kịp bay. Đôi cánh trước của cô bật sang một hướng, đôi cánh sau bật sang hướng khác, cô lao sang ngang nhanh đến mức chiếc lưỡi của con ếch chỉ đớp trúng khoảng không. Cô đứng khựng lại giữa không trung trong một nhịp tim, rồi trước khi con ếch kịp chớp mắt, cô vọt thẳng ra sau, thoát hẳn khỏi tầm với. Con ếch ngơ ngác nhìn khoảng không nơi cô vừa đứng, rồi lặn trở lại xuống ao, vừa bối rối vừa vẫn còn đói.

Nữ hoàng của mọi hướng bay

Tim Zia đập thình thịch, nhưng cô vẫn cười rạng rỡ khi lượn về cọng cỏ đuôi mèo của bà Vela. "Cháu đã bay sang ngang! Rồi bay lùi! Và cháu còn dừng lại giữa không trung nữa!" "Đó chính là món quà của bốn chiếc cánh tự do," bà Vela nói ấm áp. "Loài chuồn chuồn đã bay đúng như vậy suốt hàng trăm triệu năm, từ rất lâu, rất lâu trước khi con khủng long đầu tiên bước những bước chân đầu đời." Zia nhìn ra mặt ao lấp lánh, nơi mọi chú chuồn chuồn đang lao vút, lơ lửng, và xoay chuyển theo bất cứ hướng nào chúng thích, rồi cô cất cánh bay lên nhập cùng họ, hạnh phúc bay theo mọi hướng cùng một lúc.