Wild Wonder

Wild Wonder story

Ao Nước Lặng Yên Của Bramble

Hải ly con Bramble chẳng hiểu tại sao đêm nào cũng phải gặm cây rồi trát bùn lên đống cành khô. Nhưng cái ao nước lặng yên mà việc ấy tạo ra hoá ra lại là cánh cổng an toàn nhất cho một mái nhà.

Một chú hải ly nâu nhỏ đang gặm gốc một thân cây mảnh khảnh bên bờ suối, dăm gỗ rơi vãi dưới chân nó.

Một đêm bận rộn

Hải ly Bramble ép hai chiếc răng cửa dài của mình vào lớp vỏ mịn của một cây liễu non. Từng mảnh gỗ nhỏ rơi ra khỏi hàm cô, và khi trăng lên cao, cả thân cây đổ ập xuống suối với một tiếng tõm nhẹ. "Một cây, một đêm," cô tự hào nói, dù vẫn chưa hiểu rõ tất cả việc gặm nhấm này để làm gì.

Vẫn chưa xong

Cha và anh trai cô kéo những cành cây xuống suối, chèn chúng vào giữa hai tảng đá phủ rêu. Bramble nhồi bùn mát vào từng khe hở bằng đôi chân bé nhỏ, còn mẹ cô đặt những viên đá nhẵn lên trên để giữ chắc chắn. "Lại nữa sao?" Bramble thở dài, đôi chân dính đầy bùn. "Chúng ta vừa mới làm xong cái trước mà." "Một con đập chẳng bao giờ thực sự xong đâu," mẹ cô nhẹ nhàng nói. "Cứ chờ xem rồi con sẽ thấy nó làm được gì."

Dòng suối lặng đi

Dần dần, dòng suối vốn chảy vội vàng bắt đầu chậm lại, rồi đọng thành vũng, rồi lan rộng êm đềm phía sau bức tường cành cây mới. Từng gợn sóng lặng dần thành mặt gương, phản chiếu cả bầu trời sao. Bramble nhìn nước dâng cao dần quanh ngôi nhà tròn bằng cành cây của gia đình, cho đến khi chỉ còn mái vòm ấm cúng nhô lên khỏi mặt nước, còn cánh cửa ra vào thì giấu kín hoàn toàn bên dưới làn nước.

Cánh cổng an toàn

Một buổi tối nọ, một con cáo đói bụng lén men theo bờ suối, mũi nó khịt khịt theo mùi lông hải ly. Nó đi qua đi lại, nhìn chằm chằm vào mái vòm nhẵn bóng nằm giữa mặt nước. Nhưng giữa nó và cánh cửa ấm cúng ấy là cả một cái ao rộng và sâu, chẳng con cáo nào có thể bơi vào mà không bị phát hiện. Bramble quan sát từ một khe hở an toàn trên bức tường, và cuối cùng cô đã hiểu. "Đó là lý do tại sao chúng ta xây đập," cô thì thầm. "Cái ao không chỉ là nước. Nó là cánh cổng trước nhà chúng ta."

Người canh giữ con đập

Đêm đó, nằm gần con đập, Bramble nghe thấy nó: một tiếng rì rào nhỏ, nơi nước đang len lỏi qua một khe hở tí xíu. Cô không cần ai bảo mình phải làm gì. Cô xúc một nắm bùn mát, ấn chặt vào khe nứt, rồi lắng nghe lại cho đến khi tiếng rò rỉ im bặt. Ao nước vẫn lặng yên, ngôi nhà vẫn được giấu kín, và lần đầu tiên, Bramble cảm thấy mình thực sự là một thợ xây đập, không chỉ là người phụ việc với hàm răng bận rộn, mà là người canh giữ mái nhà an toàn và yên tĩnh nhất của gia đình.